Showing posts with label suy niệm. Show all posts
Showing posts with label suy niệm. Show all posts

Sunday, August 15, 2010

Hành hương La Vang




..."Mẹ đã nhận lời các con kêu xin. Từ nay về sau, hễ ai chạy đến cùng Mẹ tại chốn này, Mẹ sẽ nhận lời theo như ý nguyện."
Sáng nay 15/8/ 2010 dậy sớm từ bốn giờ mà cứ loay hay đến 5g30 mới ra được khỏi nhà. Trên đường từ Huế ra Quảng Trị, buổi sớm không khí thật trong lành. Đường từ Huế đến La Vang cũng được tu sửa nhiều nên dễ đi và đi nhanh hơn trước đây. Đoan trước mặt nhà thờ La Vang cũng đã được đổ nhựa.
La Vang đã gắn bó với tôi từ lâu trong tiềm thức. Những kỳ Đại hội La vang khi còn nhỏ đi theo ba mẹ..
Hai bên đường đến gần nhà thờ hương lúa ngào ngạt thật khoan khoái dễ chịu.
Mấy năm trước ra dự ĐH La Vang còn thấy những đồi lá vằn thấp thoáng. Nay tuyệt nhiên không tìm thấy một cọng nào cả.
Người đi hành hương đến từ mọi miền của đất nước. Có thể nghe đủ giọng Bắc, Trung , Nam. Có những người giàu sang cũng có những người nghèo khó lam lũ..Nhưng khi đến bên Mẹ, hình như đều có chung một nỗi niềm..Xin dâng lên Mẹ bao mong ước, bao đau khổ, bao u uất..những giọt nước mắt, những tiếng nguyện cầu thầm thì, những ánh mắt đợi trông..
Nhìn những người phù nữ đang sờ tay vào chân tượng Đức Mẹ, đặt tay vào Đài Đức Mẹ rồi áp lên trên trán, vuốt lên tóc, ấp lên ngực thật bồi hồi làm sao. Hình ảnh những người mẹ trẻ làm tôi nhớ đến mẹ tôi ngày xưa cũng như thế: để bàn tay vào chân tượng Mẹ rồi đặt tay lên trán con, vuốt tóc con. Nguyện cầu Mẹ chở che, ban cho con của con được an lành, ngoan hiền, thông minh, sáng láng...
Tôi không ngăn được dòng lệ nhớ đến cha mẹ, nhớ đến con cái...Cầu mong cho các con được bình an.
Thánh lễ 10 giờ sáng được tiến hành bởi một linh mục người Pháp. Phần lời giảng được một linh mục người Việt dịch lại..
Thánh lễ xong, mọi người ra về..
Sau lưng tôi vang lên giọng nói của một người con trai: " Dự lễ rồi nhé, đã cầu nguyện với Mẹ nhiều rồi nhé. Bây giờ phải sống thật hiền ngoan em nhé!".
Tôi quay lại, thấy hai bạn rất trẻ, cô gái thật là xinh. Ôi chao những lời nguyện cầu mới đơn sơ, giản dị và dễ thương làm sao!

Cầu cho tất cả gia đình, cho người thân , cho tất cả bằng hữu được bình an. Cầu cho tình thương yêu, tha thứ và hòa giải được ngự trị trên đất nước chúng con.
Giọng một người trai trẻ trong chiếc áo lính rằn ri, mù hai mắt cụt tay khiến tôi nao lòng: Có ai đó không, cho con xin ít đồng..Một người phụ nữ nhẹ nhàng bỏ tiền vào chiếc mũ của em: " Chúc con an lành"
Con cám ơn cô, mong cô bình an..Chắc có lẽ em ấy bị mảnh bom còn sót lại.
Trên đất Quảng Trị này có quá nhiều đạn bom..Biết bao nhiêu bất hạnh đã xảy ra cho những em nhỏ, cho những người cha lo bươn chải tìm kiếm cái ăn cho gia đình..
Cầu cho tất cả được bình an và sẽ không còn ai gặp bất hạnh..