Showing posts with label dấu thời gian. Show all posts
Showing posts with label dấu thời gian. Show all posts

Wednesday, January 29, 2014

Năm Ngọ đi ngắm ngựa ở phiên chợ đồ cổ đặc biệt nhất Hà Nội

(TNO) Nếu sống ở Hà Nội và chưa từng đến phiên chợ chỉ họp duy nhất một lần trong năm, mở cửa đón khách từ ngày 23 tháng Chạp, có thể bạn đã bỏ qua một cơ hội lớn trong đời.

Friday, December 27, 2013

TÌNH YÊU VƯỢT THỜI GIAN

(Dân trí)– Câu chuyện tình của cặp vợ chồng già cứ thế được kể ra mà không cần phải giải thích hay miêu tả. Bộ ảnh làm nổi bật lên niềm tin, hi vọng, nỗi sợ hãi cũng như sự lạc lõng ở giây phút cuối đời.

Người ta thường nói “một bức ảnh đáng giá ngàn lời”, đó là câu cửa miệng luôn đúng ở mọi thời đại, đồng thời nó cũng là thông điệp mà bộ ảnh dưới đây muốn chuyển tải đến người xem.

Đây là câu chuyện của một cặp vợ chồng già, hai người thường chụp ảnh cùng với nhau ở một tư thế, một địa điểm qua các mùa khác nhau trong năm. Bộ ảnh nói lên tình yêu chung thủy của đôi vợ chồng, dù nắng gió, mưa dông… tình cảm của hai người vẫn luôn nồng cháy.

Thông qua những bức ảnh chụp, câu chuyện tình của cặp vợ chồng già cứ thế được kể ra mà không cần phải giải thích hay miêu tả. Bộ ảnh làm nổi bật lên niềm tin, hi vọng, nỗi sợ hãi cũng như sự lạc lõng ở giây phút cuối.

Cùng trải nghiệm câu chuyện tình của cặp vợ chồng qua chùm ảnh:


Hai vợ chồng chụp ảnh với nhau khi vườn hoa còn trống trải

Thursday, November 8, 2012

Hạnh phúc quá !

Tám mươi tám năm sau khi kết hôn, một cặp vợ chồng Trung Quốc cuối cùng đã nhận được hình ảnh đám cưới của họ được thực hiện - và họ vẫn mỉm cười.

Máy ảnh hiếm ở Trung Quốc vào năm 1924, khi Wu Conghan, 101, và vợ Wu Sognshi, 103, kết hôn, vì vậy họ không có hình ảnh từ ngày trọng đại của họ. Nhưng gần chín thập kỷ sau đó, họ lại tạo ra hạnh phúc của sự kiện.
(NBC news)


Có lẽ trên gương mặt đã nói lên tất cả. Hai khuôn mặt rạng ngời. Nụ cười sung sướng, ánh mắt tin yêu, còn gì hơn thế nữa chứ. Trên nền tấm áo cô dâu tinh khiết, những cánh hoa hồng như thắm hơn, rực rỡ hơn như tình yêu nồng nàn ấy:)

Sunday, August 15, 2010

Hành hương La Vang




..."Mẹ đã nhận lời các con kêu xin. Từ nay về sau, hễ ai chạy đến cùng Mẹ tại chốn này, Mẹ sẽ nhận lời theo như ý nguyện."
Sáng nay 15/8/ 2010 dậy sớm từ bốn giờ mà cứ loay hay đến 5g30 mới ra được khỏi nhà. Trên đường từ Huế ra Quảng Trị, buổi sớm không khí thật trong lành. Đường từ Huế đến La Vang cũng được tu sửa nhiều nên dễ đi và đi nhanh hơn trước đây. Đoan trước mặt nhà thờ La Vang cũng đã được đổ nhựa.
La Vang đã gắn bó với tôi từ lâu trong tiềm thức. Những kỳ Đại hội La vang khi còn nhỏ đi theo ba mẹ..
Hai bên đường đến gần nhà thờ hương lúa ngào ngạt thật khoan khoái dễ chịu.
Mấy năm trước ra dự ĐH La Vang còn thấy những đồi lá vằn thấp thoáng. Nay tuyệt nhiên không tìm thấy một cọng nào cả.
Người đi hành hương đến từ mọi miền của đất nước. Có thể nghe đủ giọng Bắc, Trung , Nam. Có những người giàu sang cũng có những người nghèo khó lam lũ..Nhưng khi đến bên Mẹ, hình như đều có chung một nỗi niềm..Xin dâng lên Mẹ bao mong ước, bao đau khổ, bao u uất..những giọt nước mắt, những tiếng nguyện cầu thầm thì, những ánh mắt đợi trông..
Nhìn những người phù nữ đang sờ tay vào chân tượng Đức Mẹ, đặt tay vào Đài Đức Mẹ rồi áp lên trên trán, vuốt lên tóc, ấp lên ngực thật bồi hồi làm sao. Hình ảnh những người mẹ trẻ làm tôi nhớ đến mẹ tôi ngày xưa cũng như thế: để bàn tay vào chân tượng Mẹ rồi đặt tay lên trán con, vuốt tóc con. Nguyện cầu Mẹ chở che, ban cho con của con được an lành, ngoan hiền, thông minh, sáng láng...
Tôi không ngăn được dòng lệ nhớ đến cha mẹ, nhớ đến con cái...Cầu mong cho các con được bình an.
Thánh lễ 10 giờ sáng được tiến hành bởi một linh mục người Pháp. Phần lời giảng được một linh mục người Việt dịch lại..
Thánh lễ xong, mọi người ra về..
Sau lưng tôi vang lên giọng nói của một người con trai: " Dự lễ rồi nhé, đã cầu nguyện với Mẹ nhiều rồi nhé. Bây giờ phải sống thật hiền ngoan em nhé!".
Tôi quay lại, thấy hai bạn rất trẻ, cô gái thật là xinh. Ôi chao những lời nguyện cầu mới đơn sơ, giản dị và dễ thương làm sao!

Cầu cho tất cả gia đình, cho người thân , cho tất cả bằng hữu được bình an. Cầu cho tình thương yêu, tha thứ và hòa giải được ngự trị trên đất nước chúng con.
Giọng một người trai trẻ trong chiếc áo lính rằn ri, mù hai mắt cụt tay khiến tôi nao lòng: Có ai đó không, cho con xin ít đồng..Một người phụ nữ nhẹ nhàng bỏ tiền vào chiếc mũ của em: " Chúc con an lành"
Con cám ơn cô, mong cô bình an..Chắc có lẽ em ấy bị mảnh bom còn sót lại.
Trên đất Quảng Trị này có quá nhiều đạn bom..Biết bao nhiêu bất hạnh đã xảy ra cho những em nhỏ, cho những người cha lo bươn chải tìm kiếm cái ăn cho gia đình..
Cầu cho tất cả được bình an và sẽ không còn ai gặp bất hạnh..

Saturday, May 1, 2010

HOA TRÁI BẠN BÈ MẾN TẶNG




Gom lại tất cả hoa trái của bạn bè thân thương gửi đến...Chất chứa những tình cảm chân thành....Những cánh hoa rực rỡ, những cánh hoa pha sắc buồn..thể hiện mọi cung bậc yêu thương....Anna hết sức trân trọng những tình cảm đơn sơ này...Cảm ơn các bạn nhiều lắm...

Friday, March 5, 2010

NIỀM VUI NGHỀ NGHIỆP




Mars 5
Sáng nay dạy xong hai tiết, học viên chúc mừng cô 8/3. Mấy cô trò ra bờ sông Hương. Mình cũng vui lây với cái hồn nhiên, trẻ trung của tuổi trẻ. Buồn cười nhất là những cô cậu hình như đã yêu nhau mà còn e thẹn lắm!

Cô giáo hình như thấy mình cũng trẻ lại. Nghề giáo viên có cái hay là thế đó, tuy nghèo nhưng khi nào cũng tiếp xúc với sự hồn nhiên, ngây thơ, nhiệt tình và sôi nỗi; chẳng bao giờ phải nhức đầu tính toán tiền bạc; cũng như không phải suốt ngày nhìn thấy nước mắt, sự đau đớn của bịnh nhân mà hàng ngày các bác sĩ vẫn gặp.
Nghề giáo nghèo mà vui!
Ảnh chụp công viên trước trường, bên bờ sông Hương..
25/3/2010
Sáng nay ngồi nhìn lại mấy ảnh cũ, những đợt đi dạy xa...đến tận Đồng Tháp. Các em thật hồn hậu chân chất và ngoan. Mình rất thích cái chân chất hồn nhiên đơn sơ của các em. Thật dễ thương!